Nguyên tắc ghép trục xét sự biến thiên của hàm hợp g = f(u(x))

Lớp 12ToánÔn tập
0 lượt xem0 lượt tải22/03/2026

Tài liệu gồm 43 trang, được biên soạn bởi thầy giáo Nguyễn Hoàng Việt, trình bày nguyên tắc ghép trục xét sự biến thiên của hàm hợp g = f(u(x)), từ đó giúp giải nhanh một số bài toán nâng cao liên quan đến hàm hợp trong chương trình Giải tích 12.

Xem trước đề thi

Nội dung đề thi

Tài liệu gồm 43 trang, được biên soạn bởi thầy giáo Nguyễn Hoàng Việt, trình bày nguyên tắc ghép trục xét sự biến thiên của hàm hợp g = f(u(x)), từ đó giúp giải nhanh một số bài toán nâng cao liên quan đến hàm hợp trong chương trình Giải tích 12. Bước 1 . Tìm tập xác định của hàm g = f(u(x)), giả sử ta được tập xác định D = (a1; a2) ∪ (a3; a4) ∪ . . . ∪ (an−1; an). Ở đây có thể là a1 ≡ −∞; an ≡ +∞. Bước 2 . Xét sự biến thiên của u = u(x) và hàm y = f(x) (bước 2 có thể làm gộp trong bước 3 nếu nó đơn giản). Bước 3 . Lập bảng biến thiên tổng hợp xét sự tương quan giữa [x; u = u(x)] và [u; g = f(u)]. Bảng này thường có 3 dòng giả sử như sau: x a1 a2 · · · an−1 an u = u(x) u1 b1 b2 · · · bk u2 · · · un−1 un g = f(u(x)) g(u1) g(b1) g(b2) g(bk) · · · g(u2) · · · g(un) Cụ thể các thành phần trong BBT như sau: + Dòng 1. Xác định các điểm kỳ dị của hàm u = u(x), sắp xếp các điểm này theo thứ tăng dần từ trái qua phải, giả sử như sau: a1 < a2 < . . . < an−1 < an (xem chú ý 1). + Dòng 2. Điền các giá trị ui = u(ai) với (i = 1, n). Trên mỗi khoảng (ui; ui+1), i = 1, n − 1 cần bổ xung các điểm kỳ dị b1; b2; . . .; bk của hàm y = f(x). Trên mỗi khoảng (ui; ui+1), i = 1, n − 1 cần sắp xếp các điểm ui; bk theo thứ tự chẳng hạn: ui < b1 < b2 < . . . < bk < ui+1 hoặc ui > b1 > b2 > . . . > bk > ui+1 (xem chú ý 2). + Dòng 3. Xét chiều biến thiên của hàm g = f(u(x)) dựa vào BBT của hàm y = f(x) bằng cách hoán đổi: u đóng vai trò của x; f(u) đóng vai trò của f(x). Sau khi hoàn thiện BBT hàm hợp g = f(u(x)) ta thấy được hình dạng đồ thị hàm này. Bước 4 . Dùng BBT hàm hợp g = f(u(x)) giải quyết các yêu cầu đặt ra trong bài toán và kết luận. Chú ý 1 : + Các điểm kỳ dị của u = u(x) gồm: Điểm biên của tập xác định D, các điểm cực trị của u = u(x). + Nếu xét hàm u = |u(x)| thì trong dòng 1 các điểm kỳ dị còn có nghiệm của phương trình u(x) = 0 (là hoành độ giao điểm của u = u(x) với trục Ox). + Nếu xét hàm u = u(|x|) thì trong dòng 1 các điểm kỳ dị còn có số 0 (là hoành độ giao điểm của đồ thị hàm số u = u(x) với trục Oy). Chú ý 2 : + Có thể dùng thêm các mũi tên để thể hiện chiều biến thiên của u = u(x). + Điểm kỳ dị của y = f(x) gồm: Các điểm tại đó f(x) và f0(x) không xác định; các điểm cực trị hàm số y = f(x). + Nếu xét hàm g = |f(u(x))| thì trong dòng 2 các điểm kỳ dị còn có nghiệm của phương trình f(x) = 0 (là hoành độ giao điểm của đồ thị hàm số y = f(x) với trục Ox). + Nếu xét hàm g = f(u(|x|)) thì trong dòng 2 các điểm kỳ dị còn có số 0 (là hoành độ giao điểm của đồ thị hàm số y = f(x) với trục Oy). Tải tài liệu